24.7.09

regiis vistra cho asp.net

Khi cài IIS sau khi cài .NET Framework, ta cần regiis theo cú pháp, (Chạy trong Command Prompt của VS tương ứng):
aspnet_regiis -i
Chi tiết các option cho command này xem http://msdn.microsoft.com/en-us/library/k6h9cz8h(VS.80).aspx

Trong trường hợp chạy trên Vistra, Windows 7
Khi regiis cho asp.net báo lỗi:
An error has occurred: 0x800702e4 The requested operation requires elevation
Khắc phục: Visual Studio Command Prompt chạy theo run as administrator

24.6.09

Tam Quốc Ngoại Truyện

Truyện 1:

Sử sách chép rất rõ chuyện Khổng Minh ba lần trêu tức Chu Du, nhưng các sử gia không biết rằng trước ba lần trêu tức đó, Chu Du đã từng là bại tướng của Khổng Minh. Đầu đuôi câu chuyện như sau:

Hồi đó Khổng Minh và Chu Du đều còn trẻ và còn nghèo rớt mùng tơi. Khổng Minh ở Kinh Châu, Chu Du ở Ngô Quận, hai người chưa gặp mặt nhau bao giờ nhưng đã nghe danh tiếng “học giỏi” của nhau. Một hôm, chàng trai Khổng Minh quyết định phải chấm dứt tình trạng thất nghiệp của mình và đi tìm việc làm (không lẽ cứ ăn bám xã hội mãi).

Trên đường đi chàng gặp một bà thầy bói mù, bèn tấp vào… xem bói. (Chẳng có gì vô lý đâu, vì Khổng Minh tuy cũng biết bói nhưng người ta thường nói tự bói cho mình đâu có nghiệm, đúng không nào?)

Bà thầy bói phán: “Số cậu về sau rất khổ, chưa đầy 30 tuổi đã phải lăn lộn ngoài sa trường. Ngoài 40 phải vào sinh ra tử ở nơi chó ăn đá gà ăn muối (tức xứ Nam Man). Ngoài 50 thì lìa đời vì mắc phải căn bệnh thế kỷ!”

Khổng Minh xua tay: “Thôi, thôi, bà khỏi cần nói, mấy chuyện đó trong ‘Tam Quốc Diễn Nghĩa’ của La Quán Trung có viết cả rồi.

Tôi chỉ muốn hỏi bà: "Tôi muốn mau giàu thì phải đến nước nào để làm việc?". Bà thầy bói đáp không cần suy nghĩ: “The United States of America.”

Khổng Minh nhăn mặt: “Bà nghĩ cái thân còm cõi này có thể đạp xe đạp qua tới bển sao? Trong phạm vi CHND Trung Hoa thôi!”

Bà thầy bói nói: “Nếu vậy thì cậu nên đến nước Thục.”

“Tại sao?” Khổng Minh thắc mắc.

“Vì ta mới chỉ đường cho Tuân Úc sang nước Ngụy, Tử Kính về nước Ngô rồi. Nếu cậu chọn Tây Thục, ‘tỉ lệ chọi’ sẽ thấp hơn.”

Khổng Minh nghe nói thấy chí lý, bèn từ biệt bà thầy bói và nhằm hướng Tây thẳng tiến. Sau khi vượt qua bao đồi núi thác ghềnh, cuối cùng Khổng Minh cũng lò mò tới được Thành Đô. Khổng Minh xin vào yết kiến Lưu Bị, hai người cùng nhau bàn luận việc quân việc nước, những cơ hội và thử thách sau khi gia nhập WTO, và nguyên nhân thất bại của thể thao nước nhà tại đại hội ASIAD vừa qua.

Cuối cùng Lưu Bị nói: “Ta rất hài lòng khi đàm luận cùng ông, nhưng ngặt nỗi có một tay khét tiếng là Chu Công Cẩn cũng vừa đến xin làm quân sư quạt mo của ta, nên hơi khó xử. Thôi thì ngày mai ta sẽ tổ chức một cuộc thi tuyển công chức để hai người có cơ hội thi thố tài năng. Vậy ông hãy về chuẩn bị cho kỹ.”

Khổng Minh trong bụng căm hận mụ thầy bói xỏ lá (sao mụ không chỉ cho thằng Du này qua hai nước kia mà lại bảo nó đến đây ám ta?), nhưng cũng phải gượng vâng lời.

Sáng hôm sau, hai danh sĩ hội ngộ tại nơi trường thi.

Chu Du cười, hỏi đểu: “Các hạ có phải là Gia Cát Khổng Minh, tác giả của mấy bài văn rợn tóc gáy mà báo chí đã đăng trong thời gian gần đây đó chăng?”

Khổng Minh cũng không vừa: “Còn các hạ chắc chắn là ‘ông trùm quay cóp’ nổi tiếng hai miền Ngô Sở. Kỳ thi nào các hạ cũng để lại cả tấn ‘phao’, tội nghiệp cho những người lao công dọn dẹp vệ sinh lắm biết không?”

Lưu Bị ngắt lời: “Hai thí sinh đã có mặt, vậy cuộc thi có thể bắt đầu” rồi tự tay phát đề thi cho hai người.

Thời gian làm bài thấm thoắt trôi nhanh, mặt Khổng Minh tái xanh như tàu lá chuối vì chàng đã bị ‘trật tủ’ nặng nề. Cuối cùng, chuông thu bài vang lên, Lưu Bị đích thân thu và chấm bài ngay tại chỗ (vì chỉ có 2 thí sinh mà thôi).

Lưu Bị đọc kết quả: “Gia Cát Lượng đậu, được phong chức thừa tướng, Võ hương hầu. Còn Chu Du thì chim cút!”

Chu Du phản đối: “Tài tôi đâu thua gì hắn, tại sao đại vương lại chọn hắn mà hắt hủi tôi?”

Lưu Bị đáp: “Đúng là cả hai đều dốt như nhau, nhưng vì ngươi cóp bài của hắn nên ngươi bị loại.”

Chu Du: “Bằng cớ đâu? Bằng cớ đâu?”

Lưu Bị đáp: “Đề ra là: ‘Câu 1: Hãy viết 10.000 chữ số thập phân của số Pi. Câu 2: Có bao nhiêu thí sinh trả lời giống như các hạ.’

Đáp án của hắn là: ‘Câu 1: Tôi không biết. Câu 2: Không có.’

Còn ngươi trả lời là: ‘Câu 1: Tôi cũng thế. Câu 2: 1 đứa.’ Ngươi còn chối cãi gì?!”

Và đó là lần đầu tiên Chu Du uất ức thốt lên câu cảm thán: “Trời đã sinh ra Du, sao còn sinh ra Lượng?!?!”


Truyện 2:
Một hôm, 3 anh em Luu Bi, Quan Cong, Truong Phi rủ nhau sang nước Ngô do thám tranh thủ làm tí gội đầu matxa...nhưng vì 3 anh em kết nghĩa máu thịt nên thằng này tưởng thằng kia khao nên ruốt cuộc không thằng nào mang tiền...Sau khi được bọn bảo kê khuyến mại thêm món răng môi lẫn lộn thì 3 anh em bị bắt trói giải lên Tôn Quyền...
TQ : Láo, tội làm gián điệp có thể tha (???) nhưng đi gội đầu matxa không bo em út thì phải chém...Dù sao cũng có chút quen biết nên Tao sẽ củ hành chúng mày trước khi chém..
3 thằng làm cho tao 2 việc, làm được tao tha...không làm được thì ngày này năm sau là ngày sinh à quên ngày giỗ chúng mày..
Việc đầu tiên mỗi thằng đi kiếm cho tao 10 quả bất kỳ về đây...lắp mô tơ vào đít nhanh...
Ở nước NGô kiếm hàng chat, hàng karaoke thì dễ chứ hàng hoa quả thì quá khó...nhưng để sống nên 3 anh em phải cố..
Đến chiều tối, LB kiếm được 10 quả cam, QZ kiếm được 10 quả nho còn TP thì vẫn thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được..
Tôn Quyền : good, bây giờ là việc thứ 2...nhét tất cả chỗ quả các người kiếm được vào đít..thằng nào kêu 1 câu giết. Thằng nào làm được tao tha...
LB nghiến răng trợn mắt nhét được 1 quả, đến quả thứ 2 thì không chịu nổi nhiệt la lên cái OÁi..
TQ : nhốt nó vào ngục sáng mai xử bắn...
LB mếu máo quay sang QZ nói : thôi số anh nó black, die phải chịu...với mấy quả nho rừng chắc mày sống thôi...vĩnh biệt mày với thằng Phi...nhớ báo thù cho tao..
Nhưng chỉ 1 lúc sau, LB thấy QZ cũng bị nhốt vào ngục chờ chết cùng mình..
LB : Chó chết thật, quả cam nó to, tao chết đã đành...quả nho nhỏ thế mà mày cũng chết là sao???
QZ : Má nó, 9 quả đầu tao làm ngon lành....đến quả thứ 10 tao phì cười nên die
LB : Sao tự nhiên mày cười hả thằng ngu??
QZ : Mẹ kiếp, đúng lúc đó tao thấy thằng Phi tha về 10 quả mít....

Truyện 3 :

Lại nói về nhà Ngô và nhà Thục, sau bao trận chiến dai dẳng kéo dài mà nhà Ngô vẫn ko chiếm lại được Kinh Châu từ tay nhà Thục...Tôn Quyền bèn mời Lưu Bị dự hội nghị bàn đèn, ko động võ nữa mà chuyển sang động khẩu ( đàm phán).
TQ : Để tránh cho bá tánh sống trông cảnh lầm than, cuộc chiến giành Kinh Châu có lẽ chỉ nên 1 vs 1 giữa đệ và Lưu huynh thôi..Lưu huynh thấy sao?
LB : Tôn đệ nghĩ được thế thì quá tốt, miễn là tránh được họa binh đao cho dân lành thì đốt nhà, cướp của, giết người anh cũng làm. E thích chiến với anh cái gì..đua xe hay tá lả?

Sau nửa ngày tỷ thí cầm, kỳ, thi, họa...LB và TQ vẫn bất phân thắng bại....
LB : Chúng ta đúng là 1 cặp đối thủ "trời tru đất diệt" ( ý của Lưu bị là trời sinh). Bây giờ thế này chúng ta thi lòng can đảm nếu Tôn đệ làm được việc này thì ta xin dâng Kinh Châu = cả 2 tay 3 chân cho đệ
TQ : OK, huynh cứ ra đề
LB : Nếu trước mặt quần hùng 2 nước mà đệ dám ăn bãi phân bò này thì huynh xin thua..
TQ : bò đệ còn dám ăn nữa là phân bò, nói xong cúi xuống ăn sạch..
Tiếng vỗ tay rầm trời + hoan hô inh ỏi...LB mặt tái xanh vì ko ngờ TQ dám chơi như vậy. Nhưng TQ cũng đúng chất dân chơi vừa cười vừa nói
TQ : cuộc chơi nào cũng thế, phải có quả đi quả lại mới toại lòng nhau, nếu Lưu Huynh cũng dám ăn phân bò giống đệ thì đệ xin trả lại Kinh Châu và coi như từ nay nó là của huynh vĩnh viễn..
LB : Chẳng lẽ huynh lại kém đệ... nói xong LB cuống cuồng ăn hết sợ TQ đổi ý..
Tiếng hoan hô lại vang lên chúc mừng từ nay 2 nước hòa hoãn, bá tánh thái bình...
TQ : Lưu huynh đúng là bậc anh hùng, để người nhân nghĩa như Huynh làm chủ Kinh Châu đệ cũng an lòng...mà sao mặt huynh buồn vậy..
LB bèn đến gần TQ nói nhỏ : Chú TQ nè, thế hóa ra anh em mình ăn c... không công a`??
TQ :.............

Truyện 4 :
Lại nói đến Lữ BỐ, Trương Liêu cùng chư tướng bị Tào Tháo bắt trói. Tháo sai chém hết còn BỐ và Liêu thì Tháo tiếc nhân tài nên có ý thu nhận. Tháo bèn bảo Tuân Húc kiểm tra xem Bố và Liêu có đáng được thu nhận ko hay chém nốt cho có bầu bạn. BỐ nghe xong mừng lắm bèn bảo Liêu : Trước giờ ta chỉ biết giết người để giành gái nào biết thi trắc nghiệm nó thế nào đâu, ngươi vào trước đi cố gắng thi tốt rồi ném phao cho tao.
Để đền đáp ơn tri ngộ của Bố, Liêu rất run nhưng vẫn vào thi..vào phòng thi đã thấy Tuân Húc , Tào Tháo và đao phủ với mã tấu sáng loáng đứng trong.
Tuân Húc nói : ta chỉ hỏi 3 câu, nếu mi trả lời mà Tào đại nhân ưng ý thì ngươi sẽ được đầu quân dưới trướng.
Liêu : dạ...dạ....bẩm cụ cứ nói
HÚC : Nếu ngươi gặp kẻ thù của Tào đại nhân thì ngươi làm gì ??
Liêu : Tôi sẽ chém nó chết ngay
Húc và Tháo gật gù..
Húc : Nếu ngươi gặp Hán đế thì sao
Liêu : Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
Húc : nếu tào đại nhân sai ngươi ra sa trường thì sao
Liêu : tôi sẽ nói : Vâng thưa ngài
Tháo ưng lắm bèn truyền lệnh cởi trói và thu nhân Liêu.
Liêu mừng húm đi ra nhắc khéo cho LB : Ngài chỉ cần nhớ đáp án là 3 câu này
+ Tôi sẽ chém nó chết ngay
+ Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
+ VÂng thưa ngài
Bố lẩm bẩm học thuộc lòng rồi run rẩy bước vào
Húc hỏi : Nếu ngươi gặp Hán đế thì ngươi làm gì
Bố : Tôi sẽ chém chết nó ngay
Tháo Tái mặt, Húc bèn hỏi tiếp : Nếu ngươi gặp kẻ thù của Tào đại nhân ngươi sẽ làm gì
Bố : Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
Đến lúc này thì Tháo ko nhịn được nữa bèn đập bàn và quát : Mày trêu ngươi tao đấy hả, thích chết ko thằng chó??
Bố : Vâng , thưa ngài
............................



Truyện 5 :

Lại nói về Khổng Minh và Tư mã Ý ( suốt ngày lại nói....)

Trong một lần ngồi đàm đạo về binh pháp, đạo dùng người, việc nước Nam Man ra nhập WTO...Khổng Minh mới nói với Tư Mã Ý.

Chiến tranh bây giờ không chỉ phụ thuộc vào mưu kế quân sư, sĩ khí, thiên địa nhân mà còn phụ thuộc rất nhiều vào cuộc đấu trí giữa những người trực tiếp cầm quân là các tướng. Chính vì thế tôi chỉ chọn các tướng thông minh cho xung trận thôi.

- TMY : nhưng làm sao đại ca biết thằng nào thông minh

- KM : tôi có bài trắc nghiệm, vừa lúc đó thì Quan Zu đi qua, Khổng Minh liền gọi vào vào hỏi.

Quan Zu nè ai là con ruột của Bố mẹ của Quan tướng quân mà ko phải anh chị em ruột với Quan tướng quân

Quan Zu ngẫm nghĩ 1 chút rồi trả lời : đó chính là tôi Mr Quan Zu.

Khổng Minh cười khà rồi quay sang TMY nói : ô thấy chưa..

TMY phục lắm bèn về áp dụng thử vào quân Ngụy, vừa lúc thấy Hứa Chử đi vào TMY bèn hỏi : Công tử nhà họ Hứa cho ta hỏi ai là con ruột của phụ huynh công tử mà ko phai anh chị em ruột công tử??

HC vò đầu bứt tai suy nghĩ rồi nói : để tôi luyện quân xong sẽ trả lời ông.

Trong lúc về trại HC nghĩ có lẽ mình thử hỏi thằng Trương Liêu xem sao, nó rất láu cá.

HC : Liêu nè ai là con của father and mother Liêu mà ko phải brother hay sister của you?

TL ngẫm nghĩ 1 lát rồi nói : It's Me!!! Trương Liêu.

HC vui lắm lật đật chạy đến chỗ TMY rồi nói : Tối biết ai là con ruột của bố mẹ tôi mà ko phải anh chị em tôi rồi. Đó là Trương Liêu!!!

TMY vò đầu bứt tai : Cậu đúng là thằng đầu óc bã đậu..đó là Quan Zu!!!




Truyện 6 :
Lại nói về Đổng Công.
Một hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà tiên sinh và nói : ta cần ngươi tư vấn về sức khỏe cho ta
Hoa Đà : ok Sir
ĐT : ngươi cũng biết đó ta có con Bồ là Điêu Thuyền xinh đẹp nổi tiếng thiên hạ. Một lần ta đi săn về thì thấy Bồ của ta đang nằm cùng Bố của ta (ý nói Lữ Bố của ta) . Ta giận lắm đinh rút gươm chém chết cả 2 đứa nó nhưng vì Điêu Thuyền quá xinh đẹp nên ta ko nỡ cuối cùng 3 người ngồi uống trà nói chuyện rồi ta bỏ qua.
HĐ :.......
ĐT : Lần 2 ta đi bàn việc quân về lại thấy Bồ nằm với Bố ta đinh giết nhưng vì Bồ quá đẹp nên ta ko nỡ rồi 3 ta lại ngồi uống trà và ta lai bỏ qua.
HĐ :.....................
ĐT : lần 3 ta đi họp về lại gặp Bồ nhưng Bồ nằm với T.Liêu ta đinh giết nhưng Bồ quá đẹp nên lại uống trà nói chuyện rồi bỏ qua
HĐ : ......................................
ĐT : Lần thứ 4, lần thứ 5 Bồ nằm với Lý, Quách nhưng vì Bồ đẹp quá..nên lai uống trà nói chuyện với Lý, Quách rồi bỏ qua.
HĐ ko nhịn được nữa bèn hỏi : thế rốt cuộc ông cần ask tôi về cái rì?
ĐT : ah ta muốn hỏi với tuổi của ta mà uống trà nhiều thế có bị làm sao ko??
HĐ xỉu.
Lại nói về Tháo..
Một hôm Hứa Chử đi qua doanh trại thấy Tháo đang ngồi buồn bực cạnh 3 vò rượu.
Chử bèn hỏi : có việc gì mà chủ tướng buồn vậy lại trượt lô a`??
Tháo tu ực 1 hơi hết 1 vò rượu rồi nói : ta vừa phát hiện 1 tin động trời thằng Tào Thực con ta là GAY..
Hứa Chử gần xỉu hét lên : Hết hồn chim én...
Tháo vác vò thứ 2 uống 1 hơi rồi nói tiếp : ta còn phát hiện thêm 1 tinh kinh dị nữa là thằng Tào Chương cũng là Gay nốt
Hứa Chử : i dont belive in my tai....
Tháo vác vò thứ 3 lên tu nốt rồi lại nói : 1 tin vãi hàng nữa là thằng Tào phi cũng là Gay luôn......................
Hứa Chử ko bình tĩnh nổi gào lên : Trời ơi thế nhà Tào đại nhân ko có ai thích đàn bà cả sao
Tháo chậm rãi trả lời : Cóa chứ , Vợ ta...
Chử Xỉu

Truyện 7:

Lại nói về Điển Vi...
Điển Vi là dũng tướng của Tào Tháo, ngoài sức khỏe hơn trâu (trâu còn khỏe hơn người..) ĐIển Vi còn là 1 chiến tướng cựu kỳ anh dũng gạn dạ...
Câu nói nổi tiếng của Điển Vi : Đừng nói quân địch đông bao nhiêu, mà hãy nói nó ở đâu, để tao còn biết đường mà......chạy.
Một hôm, Điển Vi dẫn 1 vạn quân tiên phong chập ngay 1 vạn quân Thục..Điển Vi hô to : hãy mang cho ta chiếc áo màu đỏ...Sau khi mặc chiếc áo những con quỷ đỏ Điển Vi dẫn 1 vạn quân lao vào đánh cho 1 vạn quân Thục chạy như đua xe gặp cơ động...
Sau trận chiến, các chư tướng khâm phục hỏi : tại sao ngài mặc áo đỏ trong trận chiến
ĐV oai nghiêm trả lời : Để nếu máu ta có đổ xuống, các ngươi cũng không biết và vẫn vững tâm chiến đấu...tiếng hoan hô vang lên như sấm.
Sáng hôm sau 1 vạn quân tiên phong của Điển Vi chập 10 vạn quân Thục do Trương Phi, Quan Zu cầm đầu...
Quân lính lo âu quay lại chờ superman Điển Vi ra lệnh thì thấy Điển Vi nhỏ nhẹ nói : Quân bay đâu, mang cho tao chiếc quần màu sậm........

Truyện 8 :
Lại nói về Điêu Thuyền...
Một hôm Lữ Bố bùng họp đi chat, nhưng Lữ Bố lại mang theo cái tính lấc cấc ra hang chat nên bị mấy thằng trẻ con nó đánh cho nhớ mẹ...Ôm đầu chạy về nhà, vừa mở cửa thì thấy ngay thằng Trương Liêu đang nằm với Điêu Thuyền...Bố hét lên : Thằng dog, dám vào tận nhà tao ăn hàng của tao..mày ra đây tao với mày chơi như 2 thằng đàn bà à quên đàn ông..
TL : ok, nhưng không húc nhau đâu đấy vì tao đếch có sừng....
Sau khi ra ngoài, Bố rỉ tai TL : thôi, dù sao tao với mày cũng là chiến hữu...chẳng lẽ lại giết nhau vì 1 con hàng...Bây giờ tao với mày giả chết, nó chạy đến ôm thằng nào khóc thì nó là của thằng đấy...
2 tiếng hự vang lên rất to, Điêu thuyền mở cửa chạy ra rồi gào to : Chui ra đi anh Chử ơi, 2 thằng ngu nó chết hết rồi.....

Truyện 9 :
Lại nói về Điêu Thuyền....
Điêu Thuyền lúc vừa ra đời đã bị rơi vào sọt dưa chuột nên lớn lên rất lẳng lơ() Chính vì thế nên dù đã có chú lợn Đổng Trác, con Hổ Lữ Bố và con sói Trương Liêu vẫn thấy thèm thuồng...Mặc dù rất sợ bệnh bò điên nhưng Thuyền quyết định thịt nốt con Trâu Hứa Chử cho đủ bộ tứ...
Sau bao ngày quần sọc áo 2 dây hở rốn, mắt đảo như rang lạc cuối cùng Thuyền cũng dụ được Chử mời vào nhà..
Vừa vào đến nhà, thú tính nổi lên..Thuyền nhảy ngay lên giường cởi bỏ xiêm y và gào lên : Anh Chử, Anh hãy hành hạ em đi !!!
Chử ngơ ngáo : hả..hả...hành hạ à!!!
Thuyền càng gào to : Vâng nhanh lên, hãy hành hạ em đi anh ...!!
Chử ngáo ngơ : hả...hả...hành hạ thế nào..hành hạ bằng cái gì giờ
Thuyền không nhịn nổi thét lên : Sao mày ngu thế...hành hạ tao bằng cái mày vẫn dùng để đi tiểu ý ()
Chử gãi đầu gãi tai : Thế ah, đấy là em đòi đấy nhé...nói đoạn Chử cúi xuống gầm giường lôi ra cái bô rồi quai 1 phát thật mạnh vào đầu Điêu Thuyền............



Truyện 10 :
Lại nói về Quan Zu....
Một hôm tranh thủ lúc vợ đi vắng nhà không có ai, Lão Khổng bật phim x lên xem...đúng lúc đó thì QZ mặt buồn so lò dò đến...
Shut down cái rụp, Lão Khổng cố rặn ra 1 nụ cười và nói : Sao, lại trượt lô chứ gì..thôi để tao phán cho 1 con, hôm qua tao vừa mơ cả sọt cứt úp vào đầu xong...mày đánh con 33 đảm bảo nổ tanh bành ()
QZ : Không tao đang buồn cái khác
KM : Sao không nói sớm, toa lét ở trong kia vào nhanh đi bố..
QZ : mẹ kiếp tao đang buồn trong tâm hồn thằng ngu...
KM : nói nghe coai
QZ : một hôm tao đến tìm thằng Phi, nó đi vắng...có mỗi tao với vợ nó ở nhà...tao thịt vợ nó luôn...tao ân hận quá..
KM : ặc...vãi hàng.info...thôi biết ân hận là tốt rồi...thời gian sẽ qua mà..
QZ : một hôm khác....tao đến tìm anh Bị....Bị đi vắng có mỗi vợ ở nhà...tao thịt luôn....
KM : pó tay.com
QZ : một hôm khác nữa tao đến tìm thằng Vân...nó đi vắng...có mỗi vợ nó ở nhà..tao thịt....ủa Mày đâu rồi lão Khổng?
QZ tìm 1 hồi mới thấy KM tay lăm lăm thanh kiếm đang run bần bật núp trong gầm giường...QZ : mày làm gì mà nấp ở đây
KM : mie, nghe mày kể 1 hồi tao mới nhớ ra ở đây có mỗi mình tao và mày !!!

12.6.09

Cú pháp SMS tra cứu giờ tàu, giá vé, đặt chỗ, vé còn

Giờ tàu
giotau gadi gaden

gui 8205(2K)
Giá vé
giave mactau gadi gaden

hoac giave mactau ngaydi gadi gaden
gui 8205(2K)

Đặt chỗ và tra tìm chỗ còn
A. Đối với công ty khách Sài Gòn


Để biết thông tin chỗ còn soạn tin:
veconsg ngaydi gadi gaden
gửi 8205(2K)

Để đặt vé soạn tin:
vesg mactau ngaydi gadi gaden loaicho soluong

hoac vesg mactau ngaydi gadi gaden loaicho soluong soCMTND
gui 8205(2K)
nếu còn chỗ nhắn tiếp YES MaDatCho gửi 8605(10K) để xác nhận


B. Đối với công ty khách Hà nội

Để biết thông tin chỗ còn soạn tin:
veconhn ngaydi gadi gaden
gửi 8205(2K)

Để đặt vé soạn tin:
vetau mactau ngaydi gadi gaden loaicho soluong

hoac vesg mactau ngaydi gadi gaden loaicho soluong soCMTND
gui 8205(2K)
nếu còn chỗ nhắn tiếp OK MaDatCho gửi 8605(10K) để xác nhận

Tra cứu thông tin theo mã đặt chỗ, mác tàu, số điện thoại.. vv truy cập: http://sms.ptcntt.com

2.6.09

IIS lỗi không start được - Unexpected error 0x8ffe2740 occurred

Lỗi này la do xung đột với sky, thằng sky mà "nhanh hơn" khi khởi động là nó vồ luôn cổng 80 nên không thể start được IIS (báo lỗi "Unexpected error 0x8ffe2740 occurred" ), tắt thằng Sky phát là khởi động được luôn.
Chắc ăn thì vào sky/tool/options/advance/connection
bỏ chọn Use Port 80 and 443 as alternative for incoming connections.

Mà hình như cứ bị chiếm cổng 80 là nó báo lỗi này

Những "tuyệt chiêu" điều chế ánh sáng trong Photoshop (1)







Bài đầu tiên này, chúng mình sẽ cùng học cách tạo một đường sáng uốn lượn. Đầu tiên phải chọn một bức ảnh có màu nền càng tối càng tốt. Thế mới nổi ánh sáng được đấy. Như bức ảnh dưới đây là "chuẩn không cần chỉnh" đấy.



Bước 1: Các bạn chọn ảnh, sau đó click chọn mục New Layer như trong hình. Sau đó bạn sẽ thấy hiện ra Layer 1 phía trên Layer ảnh nền.




Bước 2: Bạn chọn công cụ Pen để vẽ. Muốn "ăn liền" thì bạn có thể bấm phím P.





Bước 3: Lúc này bạn sẽ thấy phía trên chương trình sẽ hiện ra một menu ngang. Đây là menu của công cụ Pen đấy. Bạn nhớ chọn biểu tượng Path là đầu chiếc bút viết được "bao vây" bởi các chấm nhé.





Bước 4: Bạn dùng chiếc bút của Pen để vẽ những đường thẳng hoặc cong ở nơi bạn muốn những đường sáng xuất hiện. Bạn chỉ cần vẽ đường thẳng rồi sau đó tại các điểm nút, bạn có thể "bẻ cong" tùy ý. Bước này đòi hỏi phải có một chút khéo tay đấy nhé.




Bước 5: Sau khi đã vẽ vời xong xuôi, bạn lại quay về thanh công cụ bên tay trái để chọn Brush có biểu tượng giống như chiếc bút lông nhé.





Bước 6: Có bút rồi, đến lượt phải chọn kiểu bút nào cho "nuột". Muốn thế thì bạn phải chọn biểu tượng Brushes palette toggle trên thanh công cụ bên trên.





Khi cửa sổ Brushes xuất hiện, bạn hãy click vào Brush Tip Shape ở góc trái của cửa sổ. Bạn sẽ thấy bên phải sẽ xuất hiện một  loạt các kiểu bút khác nhau.


Các bạn hãy xuống dưới và chọn kiểu bút có số 40 nhé.


Bước 7: Ngay bên dưới, bạn chọn Spacing và kéo thanh trượt giảm xuống còn 1%






Bước 8:


Để cho ánh sáng thêm thật hơn, nghĩa là điểm bắt đầu và kết thúc rất “mờ ảo” thì trong cửa sổ Brush như trên bạn hãy chọn Spacing Dynamics. Ngay bên cạnh đó, bạn sẽ thấy xuất hiện một hộp thoại có tên Control. Thế thì bạn chỉ cần chọn Pen Pressure trong hộp này là xong.






Bước 9 : Thế là xong bước chọn “đồ nghề”. Giờ thì các ấy chọn màu cho ánh sáng nhé. Bạn chọn màu Foreground Color ở dưới cùng của thanh công cụ dọc ấy nhé. Thường thì “dân tình” hay chọn ánh sáng  màu trắng đấy, teens nhé.






Bước 10: Bạn click vào nút mũi tên nhỏ ở góc phải của thẻ Path (bên cạnh thẻ Layers và Channel, bên phải nhé). Sau đó bạn chọn Stroke Path.




Bạn sẽ thấy hiện ra hộp Stroke Path. Còn chần chờ gì nữa, bạn hãy vào mục Tool và chọn Brush rồi click chọn Stimulate Pressure. Bạn sẽ thấy đường sáng bạn vừa vẽ đã có nét bút Brush mà bạn vừa chọn rồi nhé.






Bước 11: Bạn trở về thẻ Layer ban đầu mà bạn đã tạo ấy. Xong rồi, bạn chọn biểu tượng Styles ở phía cuối rồi chọn Outer Glow. Cái này là để cho “đường cong” của bạn tỏa sáng đấy nhé. Sau đó bạn sẽ thấy hiện ra hộp thoại “hỏi” bạn muốn “chế biến” “vầng hào quang” như nào.






Ở đây thì bạn hãy chuyển mục Blend Mode thành Linear Light để có ánh sáng “lung linh” hơn nhé.


Tương tự như vậy, bạn cũng vào phần Styles của layer rồi chọn Inner Glow để cho ánh sáng tỏa sáng ở phần bên trong của “đường cong”. Bạn cũng làm các thứ giống như Outer Glow. Chỉ cần chú ý chỉnh diện tích của Inner Glow nhỏ nhỏ thôi. Cỡ 10px là vừa rồi.


Thế là bạn đã có một đường sáng lung linh rồi nhé. Để thêm phần hoành tráng , bạn có thể tạo một Layer mới rồi vẽ thêm một đường sáng nữa và  vào phần Styles của Layer, chọn Copy Slide. Rồi quay lại đường sáng mới vẽ và chọn Paste Layer Style. Thế là a-lê-hấp, bạn đã có một đường cong cũng lung linh không kém đâu nhé.




Theo vnnews.us

20.5.09

Người chưa có chiến công

Tác giả : Vũ Bão
Đồng chí trợ lý quân lực trung đoàn e hèm một tiếng dọn dọng, rồi dõng dạc nói trước hàng quân.
- Những đồng chí có tên dưới đây được phiên chế về đại đội I. tôi đọc đến tên đồng chí nào, đồng chí đó trả lời “Có tôi”, rồi bước sang bên trái. Dương văn Dũng. Tên gì mà lằng nhằng thế này! Dũng hay Dãng? Dương Văn Dãng.
Im lặng. Đám tân binh bắt đầu xì xào:
- Rãng, điếc à?
Kìa Rãng, “Có tôi” đi mày!
Trợ lý quân lực ngẩng đầu lên nhìn đám tân binh, rồi hét thật to:
-Dương Văn Dãng. Có ai là Dương Văn Dãng không? Lại tuột xích rồi hả? Tôi đọc tiếp: Chu Bình.
-Tên tôi là Chu Bành, chứ không phải là Chu Bình, thủ trưởng ạ.
-Ừ, thì Chu Bành.
-Có tôi!
-Phan Thế Hộ hay Hị thế này?
-Thủ trưởng ơi, tên tôi là Phạm Thế Hệ ạ.
-Ừ, thì Hệ.
-Có tôi!
Trợ lý quân lực đọc tiếp hết tập danh sách đánh máy, anh em tân binh đã chuyển sang bên trái xếp thành hàng từng đại đội. Một anh chàng da bánh mật, răng bàn cuốc vẫn điềm nhiên đứng giữa sân. Trợ lý quân lực hất hàm hỏi anh ta:
-Tên là gì? Sao còn đứng ăn vạ đấy à?
Cậu ta bình tĩnh trả lời:
-Không có tên trong danh sách đại đội nào cả.
Trợ lý quân lực lập tức chấn chỉnh thái độ:
-Dẹp tác phong du kích ấy đi! Theo điều lệnh, không được nói trống không, mà phải phải nói: --Báo cáo thủ trưởng, tôi không có tên trong danh sách.
Cậu ta nghiêng mặt nói đĩnh đạc:
-Vì thủ trưởng hỏi tôi trống không, tôi cũng học tập thủ trưởng trả lời trống không.
Trợ lý quân lực tuy đã nổi cộm, nhưng đuối lý đành dịu giọng:
-Tên đồng chí là gì?
-Báo cáo thủ trưởng: tên tôi là Giang Văn Rãng.
-Tôi đọc tên đồng chì rồi. Đồng chí đi đâu mà không nghe gọi tên Dương văn Dãng.
-Báo cáo thủ trưởng, tên tôi là Giang Văn Rãng. Thủ trưởng chỉ gọi tên Dương Văn Dãng.
-Rãng hử? Tên là Rãng thì cứ về đại đội I cái đã, còn máy móc Dương với Giang…
-Báo cáo thủ trưởng: bố tôi họ Giang, tôi là con đẻ của bố tôi, vậy tôi phải họ Giang…
-Làm gì có họ Giang. Thôi đồng chì về CI.
-Báo cáo thủ trưởng: ngày xưa ông Giang Văn Minh đi sứ bên nước Tàu…
-Không bàn chuyện ngày xưa.
-Cả ba chi họ Giang đều sinh cơ lập nghiệp ở làng Giang Xá. Nhà báo Giang Viết Tuấn ở xóm Đông, nhà thơ Giang Văn Quân ở xóm Tây, nhà văn Giang Thái học ở xóm Đình.
-Thôi, chuyện ấy không cần thiết.
-Báo cáo thủ trưởng, thẻ Đoàn cũng ghi tên tôi là Giang Văn Rãng.
Trợ lý quân lực không vặn Rãng vào đâu được, đàng khoát tay ra trước mặt:
-Đồng chí về CI.
Rãng đứng nghiêng ưỡn ngực trả lời:
-Báo cáo thủ trưởng: Rõ!
Anh em tân binh ở đại đội tới tấp vẫy tay gọi Rãng:
-Rãng ơi, vào đây.
-CI đây, Rãng ơi!
Nghe cách đối đáp của Rãng, anh em tân binh nể Rãng ra mặt. Mấy cậu cùng tiểu đội bỏ tiền mua bao thuốc, ấm trà, phong kẹo lạc mời Rãng sang nhà mình đang ở.

Tiểu đội trưởng bắt tay Rãng:
-Thế mới là lính.
Tiểu đội phó nắm chặt bàn tay Rãng lắc lấy lắc để:
-Người anh em chơi được.
Một cậu tân binh vỗ vai rãng:
-Bái phục chiến hữu.
Một cậu khác ngồi sát tường chống tay trái xuống chiếu, nhoài người ra tận mép giường chìa tay ra bắt tay Rãng:
-Học tập đội bạn!
Rãng chỉ tủm tỉm cười:
-Một thằng lính không giữ được cái tên mình thì làm sao giữ vững được cả trận địa…
Đợt kiểm tra bắn đạn thật, một trăm phầm trăm chiến sĩ trong tiểu đội đạt loại khá và giỏi: đại đội I dẫn đầu trung đoàn về thành tích huấn luyện nên mỗi chiến sĩ trong đội được thưởng bốn ngày nghỉ phép trước khi bước vào khoa mục hành quân đường dài.
Rãng giật balô, thò tay khoắng dưới đáy tìm một cuốn sổ tay bìa cứng, gáy bọc vải giả da, lật lật mấy tờ, rồi gọi anh em trong tiểu đội:
-Có chuyến tàu ngược, bảy giờ tối chuyển bánh ở ga Ghềnh.Từ đây ra ga Ghềnh đi bộ mất một giờ. Bây giờ mới bốn giờ. Mình xuống hậu cần ngoạI giao với họ cho mình ăn cơm trước. Ăn cơm xong ta ra ga về Chè.
Một cậu ú ớ hỏi lại:
-Đến ga Chè mới chín giờ tối, ngủ ở ga à?
Rãng phát đánh đét vào lưng cậu ta.
-Đi bộ về nhà luôn. Ở lại đơn vị đêm nay, phấn khởi quá, chẳng thằng nào ngủ được đâu. Đằng nào cũng thức thì ta tranh thủ về nhà ngay. Dôi được một ngày, bốn thành năm, có thú không nào?
Tiểu đội trưởng gật đầu ha hả, cười:
-Có lý!
Tiểu đội phó nhìn Rãng bằng đôi mắt bái phục:
-Tại sao cậu biết bảy giờ tối ở ga Ghềnh có chuyến tàu ngược?
Rãng mở sổ tay lia ngón tay lên từng dòng chữ ghi nắn nót:
Mình phải ghi chứ. Ga nào chẳng có bảng giờ tàu. Nào các cậu ghi giờ tàu xuôi ở ga Chè đi: Một chuyến Tám giờ sáng, một chuyến mười hai giờ trưa, một chuyến năm giờ chiều. Cứ thế mà diễn, rõ chưa?
Cả tiểu đội đồng thanh “rõ” ran một tiếng.
Anh em ra đến ga Ghềnh mới sáu giờ bốn mươi phút, còn đủ thì giờ mua kẹo bánh đem về làm quà cho gia đình.
Rãng ở nhà được ba ngày xây cho bố mẹ cái chuồng lợn, lợp lại cái bếp. Sáng ngày thứ tư cậu ta thu xếp đồ đoàn, chuẩn bị lên đường trở về đơn vị. Cả nhà đã biết tính Rãng định làm việc gì cũng tính toán cẩn thận, nên không ai dám gàn Rãng ở lại. Bạn bè đèo Rãng ra bến ôtô lên tới ga Chè đủ thời gian xếp hàng lấy vé chuyến tàu xuôi mười hai giờ xuống ga Ghềnh. Rãng đáp ngay xe hàng về nơi trú quân. Sẵn ba cân gạo nếp, bơ đỗ xanh và cân đường đem từ dưới nhà lên, Rãng nấu nồi chè, đồ một chỗ xôi, để anh em đi chuyến tàu đêm về đến đơn vị ăn cho đỡ mệt.
Đến tám giờ tối, anh em trong tiểu đội lục tục về đến nơi. Chín giờ tối điểm danh còn thiếu cậu Bành. Năm giờ sáng hôm sau, trung đoàn di chuyển đến địa điểm mới để triển khai kế hoạch huấn luyện hành quân đường dài. Anh em đều đoán cậu Bành chuyến này “tụt nõ” rồi. Mãi đến chiếu, các tiểu đội đang chúi vào đống gạch một để lĩnh mỗi suất đủ mười viên tập gùi, thì Bành lò dò đến. Trông bộ mặt tiu ngỉu như chuột chẹt của Bành, anh em thương cậu khó thoát khỏi bản án đào năm hố cá nhân vì tội vô kỷ luật. Thế mà chẳng hiểu tay Bành vò đầu vật tai thế nào với cán bộ, trong buổi lễ chào cờ ngày hôm sau, chính trị viên đại đội biểu dương Bành trước hàng quân.
Đồng chí Bành lên đến ga Chè, chuyến tàu xuôi cuối cùng đã chuyển bánh. Đồng chí Bành ra đường đón xe, nhưng không chiếc nào dừng bánh. Đồng chí bành quyết tâm đi bộ suốt đêm về đơn vị. Về đến nơi, biết tin cả trung đoàn đã di chuyển đến địa điểm mới, đồng chí Bành phán đoán hướng đi của trung đoàn, quyết tâm đuổi theo đơn vị. Mặc dù đã đi bộ suốt một đêm, nhưng đồng chí Bành vẫn nhịn đói nhịn khát lần theo dấu vết trung đoàn, bám hết đại đội này sang đại đội khác và cuối cùng đã về đến đại đội ta. Ban chỉ huy đại đội nhiệt liệt biểu dương ý thức chấp hành kỷ luật, tinh thần khắc phục khó khăn của đồng chí Bành. Đề nghị toàn đại đội nổ tràng pháo tay hoan hô đồng chí Bành.
Cả đại đội vỗ tay rào rào, riêng Rãng vẫn đứng nghiêm, hai bàn tay đặt thẳng theo nẹp ống quần.
Chính trị viện hất hàm hỏi Rãng:
-Tại sao đồng chí không vỗ tay?
Rãng đứng thẳng hai gót giày vải chụm hình chữ nhật, ưỡn ngực điềm nhiên trả lời:
-Báo cáo thủ trưởng, vì tôi không bao giờ để chuyện như thế xảy ra trong đời lính cả.
Chính trị viên trừng mắt nhìn Rãng:
-Nghĩa là khi thấy đại đội đã di chuyển đồng chí sẽ lại về nhà ăn chơi nhảy múa chứ gì?
Rãng vẫn đứng nghiêm theo điều lệnh, bình tĩnh trả lời:
-Báo cáo thủ trưởng: tôi chỉ việc bớt nửa ngày ăn chơi nhảy múa ở nhà, lên ga Chè kịp chuyến tàu mười hai giờ trưa, ba giờ chiều tôi đã đến đơn vị thì chẳng bao giờ tôi phải đi bộ một ngày và một đêm.
Chính trị viên ớ người ra, không vặn Rãng vào chỗ nào được, một lúc sau mới nghĩ ra một câu chữa cháy cho qua chuyện:
-Về nguyên tắc như thế là đúng, riêng trường hợp đồng chí Bành chúng ta phải biểu dương khía cạnh khắc phục khó khăn tìm về đơn vị. Nghiêm! Các đồng chí nghỉ. Các tiểu đội trưởng kiểm tra trang bị của anh em trước khi hành quân!
Trong lúc hàng dọc hàng ngang đang nhốn nháo, mấy cậu tranh thủ thời cơ bắt tay Rãng!
Thế mới là Giang Văn Rãng chứ!
Học tập đội bạn!
Lần đầu tiên vào chiến trường, Rãng xử sự như người lính trong B chính hiệu.
Ngay từ khi còn cắp sách đến trường, mỗi lần tiếp xúc với số thương binh trong B ra bắc an dưỡng, nghe được điều gì hay hay, Rãng lại hí hoái ghi vào cuốn sổ tay bìa cứng, gáy bọc vải giả da. Từ cách buộc dây võng lúc trời mưa sao cho nước khỏi ngấm vào võng đến cách tính ngang giá khi đổi gà, đổi trứng với dân bản ven đường, từ cách ủ đỗ xanh ở túi cóc để làm mộng giá đến các kiểu bẫy chim rừng… Rãng ghi vào từng mục một. Tuy còn nằm ở ngoài Bắc, Rãng đã biết được mỗi trạm giao liên có loại đặc sản nào: măng, me, môn thục, mít, miến bánh đa khô… trạm nào có ruộng cấy rau muống, nhưng lại cắm biển “ở đây có bom nổ chậm”. Rãng còn biết một số lính binh trạm xa nhà lâu ngày rất thích ảnh nữ diễn viên. Nếu anh có tấm ảnh Trà Giang hay ảnh Tố Uyên, anh lính trạm sẽ phóng tay đổi ngay một con gà; ảnh Ngọc Lan: một chục trứng; ảnh Ái Vân: một xâu thịt nai khô; ảnh Thúy Vinh hay ảnh Kim Thanh: một chai mật ong, còn diễn viên nam chỉ có thể đổi được bò gạo nếp hay bò lạc của các mợ y tá, các thím tổng đài. Ngoài ra Rãng còn bày cho anh em trong tiểu đội tích trữ chỉ màu để đổi rau bí, bí đao, cá của các cô gái trong bản. Vì thế suốt một tháng trời trên đường giao liên, cả đại đội diễn đi diễn lại món canh ca-la-thầu, đậu xị kho mắm kem, bột trứng rán, thì tiểu đội của Rãng mỗi ngày lại trình bày một tiết mục đặc sắc: gà luộc, gà kho, cá rán, riêu cá, cháo cá, mộng giá xào lòng gà…
Một hôm, đang nằm trong bãi khách chợt ngửi thấy mùi măng hầm thịt nai, đại đội trưởng bật dậy khỏi võng nhoài người sang nói nhỏ với chính trị viên:
Sai sách rồi, bố già ơi! Đáng lẽ bố già phải bắt thằng Rãng A4 về làm liên lạc cho đại đội mới phải.
Chính trị viên lắc đầu, mỉm cười:
Mình hỏi nó, nó không chịu.
Bố già cứ lệnh một cái xem nào!
Mình cũng thương nó kia. Nó trả lời mình: Thủ trưởng ơi, em vào B để làm lính chiến, chứ không ưng làm lính hầu.
Đại đội I được lệnh bổ sung cho tuyến thông tin của mặt trận. Sau một tháng huấn luyện ở hậu cứ, anh em đại đội I rải dây, đặt trạm theo hướng chính của chiến dịch.

Một hôm trạm trưởng nhận xong điện khẩn, quay lại bảo anh em:
Bộ tham mưu mặt trận thông báo: B52 sẽ hoạt động trên vùng trời khu vực chúng ta đang đóng quân. Anh em trong trạm rút vào hang để đảm bảo an toàn.
Một cậu rít xong điếu thuốc lào, gật gù:
-Đến chưa chắc đã đánh.
Một cậu mỉm cười:
-Đánh chưa chắc đã trúng.
Một cậu vai đeo ba lô, hai tay xách hai bì gạo vừa lững thững bước vào hang vừa nói:
-Trúng chưa chắc đã chết!
Rãng vác một cuộn dây bọc vào hang, rồi đứng trỏ về phía dòng suối gần cạn nước chảy lượn lờ giữa các mô đá:
-B52 rải thảm, đất đá đùn xuống suối, ta không có nước thổi cơm, dù chưa chết, nhưng cũng đói mờ mắt cái đã. Tôi đề nghị ta đùm nước vào túi nilong dự trữ trong hang, ta thổi luôn hai bữa cơm, ăn bữa cơm nóng, ủ một xoong cho bữa chiều. Sau trận B52, anh em búi vào phục hồi đường dây không mở mắt thổi cơm được đâu!
Một cậu đang giặt ở dưới suối, ngẩng đầu nhìn Rãng:
Lần trước cũng báo động B52 mà có thấy cái cóc khô gì đâu, chỉ hành lính mờ-ết-mết-nặng-nhọc.Một cậu khẽ nói với Rãng:
-Mệt đến chết đây này. Xin anh hai chữ bình an.
Rãng đặt bao ni lông “đại mễ” màu rêu xuống suối giặt, anh mỉm cười:
-Mệt đến chết không nguy hiểm bằng chết thật!
Trạm trưởng xua anh em dọn hết đồ đoàn lên hang. Rãng lùi lũi xách hai hòm đạn đại liên xuống suối vục nước trút đầy hai bao ni lông, chuyển nồi xoong và hàng đống dây bọc vào hang. Rãng vơ củi khô, bó làm hai bó, chuyển lên hang, rồi bắc sáu hòn đá nhóm hai bếp nấu một nồi cơm và một nồi măng khô hầm thịt gà. Trong lúc chờ cơm chín, Rãng rắc rắc gạo, lùa đàn gà vào rọ, xách lên hang.
Những tiếng lịch cà lịch kịch làm một cậu tỉnh giấc. Cậu ta nheo mắt thấy Rãng luôn chân luôn tay như thê phải nhỏm dậy:
Rãng ơi, cậu chuẩn bị chu đáo quá, có khi thằng Mỹ nể cậu, vác B52 đến rải thảm thật đấy.
Rãng mỉm cười…
Đến trưa, B52 đến ném bom rải thảm thật.
Anh em trong trạm rút vào tận góc hang, ngồi nhìn quầng lửa nhằng nhằng vụt tắt vụt hiện giữa đám khói nâu cuồn cuộn trùm kín cả mảng rừng nhấp nhô phía xa xa. Vệt khói bom sau gối lên vệt khói bom trước, những cụm khói đông đặc nở bung, trùm lên màn khói nhạt màu đang vật vờ theo đà gió. Tiếng bom rền văng đi văng lại vào vách đá, ngồi trong hang lính ta khó phân biệt được đâu là tiếng bom, đâu là tiếng vọng đuổi nhau trong vách dãy núi đá.
Bỗng nhiên một cậu chạy bổ ra cửa hang, bám vào mép đá, thập thò nhìn về phía rặng cậy đổ rạp bên bờ suối rồi quay lại thở dài:
-Hại vạn bạc rồi!
Trạm trưởng hất hàm hỏi:
-Mất cái gì?
Bộ Tô Châu vừa giặt xong, mình phơi banh trên lùm cây, bây giờ không thấy đâu cả!
-Chắc khi bom nổ hất văng bộ quần áo của cậu xuống suối rồi. Thôi, của đi thay người, tiếc làm gì? Tao sang tên cho một bộ.
Rãng chỉ tay về phía đống quần áo chăn màn cuộn từng búi ở góc hang:
-Kia kìa? Con làm lính hầu cho các bố rồi ạ!
Một cậu khác chợt nhớ ra điều gì cũng chạy ra cửa hang nhòm ngó:
-Có cậu nào nhìn thậy cuộn dây bọc mình mới gùi về, đặt tạm ở gốc cậy săng lẻ kia không?
Rãng cười:
-Con thu dọn cho các bố rồi a. B52 còn đánh nữa, bây giờ đừng thằng nào mò ra khỏi hang. Dề nghị trạm trưởng cho anh em tranh thủ ăn. Khi B52 cút, ta đi phục hồi đường dây ngay.
Trạm trưởng gật đầu:
-Có lý!
Lính trong chiến trường đã quen ăn trong mọi tư thế, trong mọi giờ giấc, trong mọi thời tiết, ăn cho hôm nay và cho cả ngày mai, nên hò nhau bổ nhào vào xoong măng khô hầm thịt gà.
Chờ tiếng bom ngớt hẳn, anh em trong trạm đeo vác dây lao đi phục hồi liên lạc. Lội qua đoạn suối trước cửa hang, anh em mới chịu Rãng lo xa có lý. Dòng suối đục ngầu, cành cây, là cây, tàn than trôi trên mặt suối, đố ai vục nổi bát nước trong giữa đoạn suối sau trận bom rải thảm. Một cậu quay lại, chìa tay về phía Rãng đang chui qua cành săng lẻ bị mảnh bom tiện gãy:
-Học tập đội bạn!
Rãng chỉ cười:
-Xin đủ!
Một lúc sau trạm trưởng đang trực máy ở hang nghe tiếng chân người tùm tũm dưới suối, vội gọi vọng ra:
-Rãng về đấy hả?
Tiếng người dưới suối vọng lên:
-Bành đây, Bành đây!
Trạm trưởng chạy vội ra cửa hang.
Thằng Bành đấy, nhưng không phải thằng Bành chải chuốt quần áo gối đầu phẳng nếp như mọi hôm, mà là một thằng Bành mặt mũi vá từng vệt than đen nhẻm, hai ống quần xắn cao, đầu gối, khuỷu tay, vạt áo bê bết vệt đất đỏ, tàn nhan đọng từng mảng trên vai áo. Lưng Bành đeo chiếc ba lô lép kẹp, hai quai bi đông đan chéo qua ngực và hai chiếc bi đông khác cài lủng lẳng vào “xanh-tuya-rông” thít chặt ngang eo.

Trạm trưởng vội hỏi:
-An toàn cả chứ?
Bành vừa men theo từng bực đá vừa nói qua hơi thở:
An toàn, nhưng con cháu các cụ “Quản chu” bị một trận tái mào. Các con trời đang ngủ dưới hầm chữ A nghe tiếng bom nổ, cha con chạy bán sống bán chết lên hang. Xoong nồi bay hết cả, bì gạo bị vùi trong hầm hậu cần, đàn gà chạy tan tác hết. Đất đá đổ xuống suối làm nước đục ngầu không còn gì mà thổi nấu. Mình phải cắt rừng băng qua bãi bom sang đây mược các cậu cái xoong, vay các cậu ít gạo.
Trạm trưởng gật đầu:
-Nhất trí!
Bành bước vào hang, vừa nhìn thấy hai hòm đại liên và hai bao ni lông “đại mễ” đấy ắp nước đã sáng mắt lên. Cậu ta lần lượt tháo nút bi đông vục nước uống ừng ực:
-May quá, thật là trời phù!
Trạm trưởng gật đầu mỉm cười:
-Trời nào phù? Thằng rãng phù chúng mày thì có! Chùng mày đói mờ mắt rồi, xoong cơm thằng Rãng ủ trong bao tải ở góc hầm kia kìa, lon thịt bò đây, mày gùi về cho cả trạm.
Bành nhận luôn, không khách khí.
Đêm hôm ấy, qua đường dây mới phục hồi, chính trị viên biểu dương các trạm đã khẩn trương bảo đảm liên lạc thông suốt và thông báo tiểu đoàn quyết định cấp giấy khen cho Bành về thành tích đã vọt ngay ra khỏi hang sau khi tiếng bom vừa ngừng, không quản nguy hiểm, vượt bãi bom B52 luồn qua cánh rừng còn khét hơi bom, ngổn ngang cây cối đi tìm nguồn nước và đi gùi cơm về cho cả trạm.
Trạm trưởng nghe xong, truyền đạt cho anh em trong trạm. Một cậu phá lên cười. Trạm trưởng nhìn cậu ta:
-Cười cái gì?
Cậu rít xong điếu thuốc lào mới trả lời:
Bĩnh ra quần, vội đi gặt quần lại được khen là tích cực giặt giũ!
Trạm trưởng cũng phì cười, đi đến bên rãng, vỗ vào lưng Rãng:
Chúng tao sẽ tranh đấu cho mày…
Đợt I quân ta đã bóc xong hệ thống bảo vệ vòng ngoài cứ điểm K.5 của giặc. Đại đội I được lệnh nhổ trạm tiến tiếp lên tuyến trên.

Trong buổi sơ kết đợt I chiến dịch, chính trị viên tuyên dương thành tích một số dũng sĩ của đại đội. Thành tích của Bành được chính trị viên tô đậm hơn các dũng sĩ khác. Đứng trước hàng quân, chính trị viên nhấn mạnh:
Mỗi chiến sĩ trong đại đội ta phải là một Chu Bành, vừa đi nối dây về trạm nghe tiếng bom tọa độ, đồng chí Bành đã nêu cao tinh thần tiến công cách mạng vọt ra khỏi hầm, lăn lộn giữa bãi bom tìm mối đứt. Không có kìm, đồng chí Bành đã dùng răng tuốt lớp vỏ nhựa nối hai đầu dây, bom đạn đã băm nát đoạn dây khá dài, cố co hai đầu dây không được, đồng chí đã dùng răng cắn hai đầu dây, lấy thân mình làm mối nối, đảm bảo liên lạc thông suốt. Các đồng chí có quyết tâm học tập tinh thần tiến công cách mạng của đồng chí Bành không nào?
Hàng trăm tiếng hò đều một nhịp:
-Quyết tâm!
Chính trị viên đưa mắt nhìn Rãng. Anh chàng vẫn im như thóc đổ bồ, mắt nhìn thẳng, hai bàn tay đặt thẳng đường nẹp ống quần. Chính trị viên biết ngay Rãng có ý tứ gì đây, nhưng ông không chấn chỉnh thái độ Rãng trước hàng quân.
Sau khi cho anh em về chuẩn bị ăn liên hoan để lấy khí thế tiến quân vào đợt II chiến dịch, chính trị viên gọi Rãng lên hầm chỉ huy:
Đồng chí có điều gì chưa thông cứ mạnh dạn đề bạt với tổ chức.
-Báo cáo thủ trưởng, không có gì ạ.
-Tại sao đồng chí không hô khẩu hiệu?
-Báo cáo thủ trưởng, tôi không dại gì dùng răng tuốt vỏ nhựa dây bọc. Vô phúc đầu dây đằng kia quay máy, có khác nào tôi bị tra điện như các bậc tiền bối trong sở mật thám không ạ!
-Thế đồng chí quên khẩu hiệu của chiến sĩ thông tin "đứt dây như đứt ruột" hay sao?
-Báo cáo thủ trưởng: tôi đã khâu một cái túi đựng kìm cài vào "xanh-tuya-rông". Tha hồ tôi chạy tôi lăn, không bao giờ tôi đánh mất kìm như đồng chí Bành... Vả lại mỗi khi vọt ra khỏi hầm, trên vai tôi đã đeo sẵn cuộn dây thì làm sao tôi phải dùng răng cắn hai đầu dây như đồng chí Bành ạ?
Chính trị viên vỗ vai Rãng:
Dù sao đồng chí cũng phải khiêm tốn học tập tinh thần tiến công cách mạng ấy chứ, có phải không?
Rãng không dám cãi lại chính trị viên vì sợ bị quy tư tưởng là không khiêm tốn. Anh không trả lời có và cũng chẳng trả lời là không, anh chỉ ngẩng đầu nhìn chính trị viên:
Báo cáo thủ trưởng: Rõ!
Kết thúc đợt II chiến dịch K.5 trong cuộc họp chi bộ, trạm trưởng đề nghị chi bộ tổ chức kết nạp tại trận cho Rãng. Cả chi bộ đều nhất trí nhận xét rằng Rãng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, có đủ tiêu chuẩn gia nhập Đảng, nhưng chỉ tiếc một điều Rãng chưa có chiến công thật nổi bật như Bàng. Chi bộ phân công trạm trưởng tích cực bồi dưỡng và tạo thời cơ cho Rãng lập chiến công thật nổi bật như Bành thì chi bộ mới kết nạp được.
Chính trạm trưởng cũng thấy khó quá! Từ trước đến giờ, mỗi lần bắt tay vào việc, Rãng vẫn chuẩn bị chu đáo đến mức người ngoài cuộc tưởng rằng anh chẳng bao giờ gặp khó khăn. Thật ra, anh chẳng bao giờ tự gây thêm khó khăn cho mình để rồi sau đó lại dũng cảm khắc phục hậu quả do chính bệnh cẩu thả của anh vừa gây ra để lập một chiến công nổi bật hơn anh em khác trong đại đội.